(GDVN) - Năm nào chấm và thông báo giải xong cũng để lại muôn ngàn lời thị phi từ các doanh nghiệp trường học…

LTS: Chủ đề về “sáng kiến kinh nghiệm” đã nhận được nhiều ý kiến trái chiều từ người đọc cũng như các thầy cô trong ngành giáo dục, hôm nay, thầy giáo Nguyễn Cao bạo dạn chỉ ra nguyên nhân làm cho chủ đề này dù được đề cập nhiều nhưng vẫn chưa có hồi kết.

========> Link về nguồn gia sư: gia sư sinh viên

Tòa biên soạn trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Đã từ lâu, chuyện viết sáng kiến kinh nghiệm ở ngành giáo dục đã trở nên 1 đề tài được kể mãi mà vẫn chưa…hết chuyện.


Giờ đây, khi Nghị định 56 của Chính phủ xây dựng thương hiệu thì sáng kiến kinh nghiệm đã trở thành điều kiện yêu cầu của mỗi gia sư trong từng năm học chẳng hạn không muốn bị xếp loại ở mức Không hoàn thành bổn phận. Chính vì vậy mà chuyện thực hành một sáng kiến lại trở nên đề tài nóng hơn bao giờ hết.

Trên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, ngày 9/5 có đăng chuyên chở bài đăng “Đâu là lý do khiến gia sư “sợ” sáng kiến kinh nghiệm?” và ngày 11/5 đăng bài “Thầy giáo trực tiếp lên tiếng về tệ “vàng thau lẫn lộn” ở sáng kiến kinh nghiệm”.





[center !important]Chuyện sáng kiến kinh nghiệm: Vì đâu nên nỗi! (Ảnh minh họa trên giaoduc.net.vn)[/center !important]


2 bài đăng đã nói lên nỗi “sợ” và cả chuyện “vàng thau lẫn lộn” cho thấy còn tương đối nhiều điều không được xuôn xẻ thuận buồm xuôi gió về việc thực hiện sáng kiến kinh nghiệm ở các lớp học hiện giờ.


Năm nào, các doanh nghiệp lớp học cũng phát động và thực hành sáng kiến kinh nghiệm nhưng ngay cả một số người phát động và người thực hành cũng chưa hiểu rõ được sáng kiến kinh nghiệm là gì.

Nhưng, cô giáo vẫn thực hiện và các lãnh đạo, quản lí Trường, Phòng, Sở vẫn cứ chấm và công nhận giải. Người thực hiện nếu đạt giải thì được xét thi đua (đây là yêu cầu bắt buộc khi xét đội viên thi đua cơ sở và các danh hiệu cao hơn) người chấm thì được tiền và càng chấm nhiều thì càng tốt.


Tiền thưởng có…ngân sách chịu và đồng nghiệp được giải nhiều thì người chấm cũng hân hoan, cũng vui lây.





Thực hư chuyện cán bộ, thầy cô giáo “thoát” sáng kiến kinh nghiệm

(GDVN) - Từ lâu, chuyện Sáng kiến kinh nghiệm trong lĩnh vực giáo dục đã đề cập nói nhiều về sự bất cập nhưng đến nay vẫn chưa có hồi kết.



Chính vì vậy mà có nhiều gia sư chán ngán viết sáng kiến kinh nghiệm bởi 1 phần vì kỹ năng của mình mà điều không được lãng quên nhất là cách chấm và xác nhận giải hiện nay của một số doanh nghiệp, một số địa phương còn nhiều tránh, bất cập…

tôi và quý khách hàng đều biết mục đích viết sáng kiến kinh nghiệm là để nhân rộng những mô phỏng hay trong quá trình thực hành trách nhiệm, công tác ở các doanh nghiệp.


Từ đó, hướng tới cái đích cuối cùng là được ứng dụng vào thực tại công việc của khách hàng được hiệu quả.

Nhưng, trong hàng ngàn, hàng vạn sáng kiến kinh nghiệm ngày nay chỉ khiến cho một cách hình thức, làm phép, được công nhận giải hay không là nhờ sự may rủi từ người chấm.

Bởi cách xếp đặt người chấm sáng kiến kinh nghiệm bây giờ còn có quá nhiều bất cập, bởi nhiều người chấm không đặt sáng kiến kinh nghiệm là những đề tài công nghệ mà ở họ là thù lao đằng sau mỗi sáng kiến ấy.

Người chấm sáng kiến kinh nghiệm hiện tại thường được xếp đặt như sau: ở cấp trường thì Ban giám hiệu chấm, ở cấp Phòng thì trưởng phó phòng và các chuyên viên chấm, ở cấp sở thì cán bộ cấp Sở chấm, họa hoằn lắm thì lựa chọn một vài thầy cô có “uy tín” trong Hội đồng bộ môn chấm (nhưng rất hiếm).

Nhiều thầy giáo cho rằng giả thiết như công tác khác mà các lãnh đạo cũng tích cực như vậy thì chắc ngành giáo dục có nhiều đổi thay lắm. Nhưng tại sao mà chấm sáng kiến kinh nghiệm họ lại “tích cực” và sốt sắng vậy.






thầy giáo vỡ mộng vì tưởng "thoát" sáng kiến kinh nghiệm

(GDVN) - cô giáo ở nhiều địa phương đang băn khoăn rằng: Từ Thông tư 35 của Bộ GD&ĐT ban hành đến việc áp dụng thực tế ở từng địa phương tại sao lại khác nhau?




lý do chấm sáng kiến có tiền, thậm chí là tất cả tiền nên nhiều nơi họ bất chấp rất nhiều những lời đàm tiếu để được chấm, cho dù nhiều vị lãnh đạo cả 1 đời công tác chưa bao giờ viết lấy một sáng kiến kinh nghiệm!

Trong công đoạn được tập huấn thì chỉ có người dạy học măng non và Tiểu học là được tập huấn basic các môn trong cấp học, còn lại các cô giáo phổ thông thì chỉ được giảng giải 1 chuyên ngành nghề basic, chỉ có một ít cô giáo cấp THCS học hệ cao đẳng thì được giải thích hai chuyên ngành nghề.

Điều này cũng đồng nghĩa 1 lãnh đạo, quản lí chỉ có thể tinh thông chuyên sâu 1- 2 chuyên ngành. Ấy thế mà sáng kiến kinh nghiệm môn nào, ngành nghề nào thì các vị lãnh đạo, quản lí cũng chấm được cả. Phải kể rằng lãnh đạo ngành giáo dục của chúng ta…tài thật.

Có những trường có 1 hiệu trưởng và 1 hiệu phó, nhưng khi có mặt trên thị trường Hội đồng chấm sáng kiến kinh nghiệm tự cắt cử ông hiệu trưởng khiến cho Trưởng hội đồng, ông hiệu phó khiến cho phó hội đồng và bắt thêm ông kế toán bán hàng khiến cho Thư kí hội đồng.

Vậy là “trưởng” và “phó” hăng hái chấm cả mấy chục sáng kiến của trường và cũng đồng nghĩa vừa hưởng tiền chấm vừa hưởng tiền thưởng, phó hội đồng.


Hỡi ôi! Các vị học môn Sử, Địa… thì làm cho sao chấm được Tiếng Anh, Toán, Lí, Hóa… làm cho sao biết được các nguyên tắc, các thì, các định luật, khái niệm chuyên lĩnh vực.

Đó là chưa nhắc 1 số Ban giám hiệu được giảng giải hệ 9+3; 12+2, sau đó hàm thụ dần dần lên thì chấm các đề tài của thạc sĩ, cử nhân chính quy được training bài bản làm cho sao được mà ngồi phán xét người này giải này, người kia giải khác.

Sau khi Trường chấm xong thì gửi lên Phòng, lên Sở (tùy vào cấp học). Biên chế cấp Phòng chỉ khoảng trên dưới chục người nhưng có hàng mấy trăm sáng kiến nên nhiều môn chấm không xuể, thế là kéo dài lê thê mấy tháng mới chấm xong.

Vì trong một Phòng nên cũng nhiều người biết và thậm chí lại thân thiết nữa (nhất là lãnh đạo chấm lãnh đạo), nên có nhiều sáng kiến được chấm theo kiểu “ngoại giao” dù yếu đến bao lăm thì cũng được giải C.


Năm nào chấm và ban bố giải xong cũng để lại muôn ngàn lời thị phi từ các công ty trường học…

Với cách bố trí người chấm sáng kiến tương tự nên người dạy học “sợ” cũng là điều dễ hiểu, bởi giữa những “vàng thau lẫn lộn” người viết tốt chưa hẳn đã được giải nhưng những người chỉ sao chép trên mạng, xào xáo của người khác lại được giải là chuyện thường nhật.

Bởi giữa những ma trận thật nhái đan cài đòi hỏi sự công tâm và năng lực của người chấm, nhưng không hề lúc nào, nơi nào người chấm cũng khách quan và hội tụ được tinh hoa kiến thức để am tường phần nhiều các môn học.

Nguồn: Tổng hợp trên mạng