cô bé út có một bữa bật nói: từ thời điểm ngày bà ngoại mất, con chưa được ăn một giở nhộng rang nào ngon như của bà.
Đọc thêm: https://mangtayxanh.net/

Nhộng rang
Nhộng rang, mẹ tôi thường kén thứ nhộng tằm ta, tằm ăn lá dâu, be bé nhỏ, vàng tươi, chứ tuyệt nhiên không đoái hoài tới nhộng tằm lai, tằm ăn lá sắn to thồ lồ, vàng nhợt.
Ấy là bài học mà tôi học thuộc lòng mỗi lần theo mẹ ra chợ mua nhộng. Tôi còn nhớ như in là khi bà hàng gói nhộng và dúm lá chanh vào chiếc lá sen, mẹ tôi nhất định phải đòi bà thêm cho mấy tấm chanh nữa mới bằng lòng.
Đem nhộng về, mẹ tôi bảo tôi rửa nhẹ tay, vẩy ráo, rồi mẹ đem ướp muối. Rất lâu rồi gian khổ, mẹ ướp muối hạt mặn lắm. Đợi nhộng ngấm muối, bà cho vô xoong với săm sắp nước, hâm sôi to, rồi hạ lửa, đun nhỏ nhỏ. Rồi bà lại tất tả lên nhà bên trên bán sản phẩm. Mẹ bắt những bà Shop chúng tôi canh cho xoong nhộng sôi đến kỳ cạn sạch nước. Lâu lắm. Có khi tôi mải đọc truyện, từ nhà bên trên ý chừng nghe thấy mùi nhộng xem xém lửa, mẹ tôi chạy vội xuống bếp nhắc xoong ra and không bao giờ quên mắng vốn mấy câu.
Đoạn, bà sai tôi tách mấy củ hành khô thái mỏng mảnh. Rồi rửa lau lá chanh và thái chỉ nhỏ thật nhỏ tuổi. Trong khi đó, bà cời bếp than để lửa lớn hơn, đặt chiếc chảo to lên bếp, phi mỡ lợn với hành khô cho vàng ruộm, rồi mới đổ nhộng vào rang nhanh tay. Đám nhộng đổi mầu từ vàng tươi sang vàng sẫm, kêu lép bép. Mẹ tôi rưới vào chảo một thìa nước mắm ngon, mùi thơm dậy lên khắp nhà. Bà đảo tiếp mấy đũa nữa thì nhắc chảo ra, sai tôi thả đám lá chanh vào, lúc trước xúc ra tô.
Lúc ấy mừi hương đã khiến cho chị em Shop chúng tôi xốn xang đến ứa nước miếng. Nhưng ngày ấy còn lâu mới được nếm. Không tồn tại phép. Mà rồi ra thì nhà đông con, mỗi đứa nếm một con có mà hết chảo.
Mấy chị em tôi lại tranh nhau lấy bát cơm nguội ra trộn chảo nhộng, trộn đi xào lại, xúc ăn ngon lành lúc trước vào bữa cơm chính. Sao mà ngon đến vậy?
Canh cáy giã lọc thì Hà Nội Thủ Đô xưa cũng hiếm, chỉ có sẵn là canh trứng cáy. Trứng cáy khô được các bà hàng khô ở chợ chia nhỏ dại gói bằng lá sen buộc rơm. Tôi còn nhớ ngày xưa cả nồi canh to, nhà hàng quán ăn chục bạn ăn, mà mẹ tôi chỉ đưa cho 3 hào mua trứng cáy về giã ra đem nấu rau, mà nước canh cứ ngọt như đòng đòng. Trứng cáy khô xâu từng xâu, đem kho mắm mặn còn chính là món ăn cữ rất lành cho các gái đẻ xa xưa. Ngày ấy, khi đi thăm người ở cữ, quà khách đem về có khi chỉ là xâu trứng cáy và nải chuối chín, cũng đã là quý hóa lắm.